MA SỐNG (Phần II)

        Từ ngày gặp Hạnh Khoẳn trở nên thâm trầm ít nói và chí thú với công việc ở nghĩa địa hơn. Khoẳn phát quang cây tạp làm cỏ rả sạch sẽ. Xung quanh nghĩa địa Khoẳn đã lấy cây que rào lại. Hoa màu nhờ đó mà cũng tốt tươi lên. Bọn nghiện cũng không còn bén mảng đến đây nữa. Ngày nào cũng vậy Khoẳn chỉ mong cho trời chóng tối chóng khuya để được lên tha ma được ngồi trong nhà đòn ngắm Hạnh “chữa bệnh”. Cô gái này vẫn là một điều bí ẩn đối với Khoẳn thôi thúc Khoẳn phải khám phá. Nhiều đêm mưa rét căm căm Hạnh vẫn co ro ngồi như tượng bên một ngôi mộ. Rồi Khoẳn nghĩ ra cách hôm thì luộc trứng hôm thì bày hoa quả lên các mộ giả làm đồ cúng của gia chủ để làm “thuốc” cho Hạnh. Khoẳn cũng không hiểu sao mình lại làm như thế nữa. Có lẽ cả Hạnh và Khoẳn đều dơ dở hâm hấp rồi chăng? Cả làng Hạ vẫn không ai hay biết về chuyện này. Một lần Khoẳn hỏi Hạnh: “Bệnh tình của cô ra sao rồi?”. Hạnh nhỏ nhẹ: “Cũng mới đơ đỡ thôi anh ạ”. “Thế còn thằng em của cô? Nó có nghiện không?”. Hạnh buồn rầu: “Nó đi cai rồi”. Khoẳn buông tiếng thở dài ngao ngán.

      “Hạnh! Sao lại thế này?”. Khoẳn cuống cuồng hai tay sờ lên khắp thân thể bất động của Hạnh. Người Hạnh lạnh toát. Con chó dụi dụi cái mõm lên người cô hít hít. Khoẳn vội bế xốc Hạnh chạy vào nhà đòn. Như mọi đêm Hạnh chỉ “nói chuyện với người chết” độ gần tiếng đồng hồ thôi nhưng đêm nay đã quá từ rất lâu rồi mà cô vẫn chưa xong làm cho Khoẳn sốt ruột phải ra tìm. Khoẳn đặt Hạnh lên chiếc phản rồi luống cuống tìm dầu gió. Anh luồn tay qua mấy lần áo rét của Hạnh xoa dầu lên khắp người cho cô. Chiếc cúc áo bật tung hở ra khuôn ngực trắng ngần của Hạnh Khoẳn hơi ngỡ ngàng. Cả người cô ngồn ngộn sức sống đầy quyến rũ. Song lúc này trong anh không có ý nghĩ nào khác ngoài việc làm cho Hạnh tỉnh lại. Anh xoa dầu khắp hai bàn chân bàn tay cho cô. Đoạn anh lột chiếc khăn choàng mặt của cô ra thì bất ngờ “trời ơi người hay là ma thế này?” suýt nữa thì Khoẳn kêu lên như thế. Một khuôn mặt dị dạng. Da mặt Hạnh nhăn nheo xám xịt. Hai má cô trông bầu bĩnh thế mà cũng sần sùi một cách gớm ghiếc. Đến ngang tàng ngổ ngáo bất chấp như Khoẳn mà cũng phải sững sờ. Có phải thế này chăng mà Hạnh phải “chữa bệnh” kiểu quái gở nọ? Mất mấy giây định thần Khoẳn lại tiếp tục xoa dầu lên hai thái dương lên trán của Hạnh.

       Mãi một lúc lâu sau người Hạnh ấm dần trở lại. Không thể đưa Hạnh như thế này về giữa đêm hôm khuya khoắt được Khoẳn quyết định lấy toàn bộ số cờ phướn đám ma quấn lên người cô. Chưa yên tâm anh nằm bên ôm chặt lấy cô. Khoẳn muốn truyền hơi ấm cho cô gái đáng thương nọ. Gần sáng thì Hạnh tỉnh hẳn. Cô ngơ ngác nhìn Khoẳn và việc đầu tiên là Hạnh lấy tay sờ lên mặt mình. Cô hốt hoảng vùng dậy lao ra ngoài. Khoẳn đuổi theo cô. Anh ôm chặt lấy cô và quyết dìu cô trở lại nhà đòn. Không thể cho cô ấy về giữa lúc gió rét như thế này được. Hạnh rống lên khóc nức nở.

        “Tôi biết cô chữa bệnh gì rồi - Khoẳn chủ động lên tiếng - Cô có gương mặt xấu xí nhưng Hạnh ạ tấm lòng của cô nghị lực của cô thì tôi không chê vào đâu được. Nhờ cô mà nơi đây không còn con nghiện tụ tập. Nhờ cô mà cái bãi tha ma này của tôi đầy sức sống. Cây cối tốt tươi hơn. Khuôn viên nghĩa địa quy củ hơn. Tôi rất hiểu và thông cảm cho cô”. Khoẳn nói khá dài. Không ngờ lúc ấy anh lại nói hay đến thế. Hạnh vẫn gục đầu nức nở. “Anh biết không chính vì khuôn mặt xấu xí này của em mà em không dám ngẩng đầu với thiên hạ. Nhiều khi em oán hận cả bố mẹ những người đã sinh thành ra em. Đi xem bói người ta bảo phải chữa như thế như thế. Suốt mấy tháng trời nay em ra đây may mà có anh ở bên không thì...- Hạnh dừng lại lấy tay quệt nước mắt sụt sịt- Người đời xa lánh em ghê tởm em em tìm đến người âm để tâm sự giãi bày để sửa chữa phần khiếm khuyết của cơ thể. Em biết anh nghe tiếng anh từ lâu và em rất mến mộ anh. Em ra đây cũng có cả lý do đó nữa. Bây giờ thế này rồi thì...”. Hạnh buông lửng câu nói giữa chừng thăm dò Khoẳn. Khoẳn lên tiếng: “Cô đã tin thì cứ thế mà làm. Tôi sẽ ở bên cô”.

          Sau đêm ấy Hạnh ít ra nghĩa địa hơn trước. Khoẳn sốt ruột lắm. Nhiều đêm anh ngồi một mình ngóng chờ cô. Không hiểu sao anh lại nhớ cô đến thế. Khuôn mặt gớm ghiếc nọ chẳng làm cho anh bận tâm. Cái dáng hình thon thả dịu dàng nhẫn nhịn của Hạnh cứ in đậm mãi trong lòng anh. Rồi mùa xuân sang đêm nghĩa địa giun dế cóc nhái kêu inh ỏi. Chúng đang vào mùa sinh nở. Khoẳn cũng cảm thấy bồn chồn. Đêm nay Khoẳn vẫn tu rượu suông chờ Hạnh. Cô ấy đến thật. Hạnh mặc bộ đồ trắng làm anh ngỡ ngàng.

          Trong lúc đợi Hạnh “tâm sự với người chết” Khoẳn dốc hết cả chai rượu mang theo mơ màng. Như mọi đêm “chữa bệnh” xong Hạnh lại tạt qua nhà đòn. Trong ngà ngà men say Khoẳn nhìn Hạnh trắng toát như một thiên thần. Hắn lao ra ôm chặt lấy cô. Hạnh bối rối không kịp phản ứng. Khoẳn hổn hển: “Hạnh! Anh yêu em! Chúng mình lấy nhau nhé!”. Hạnh bàng hoàng đờ đẫn. Được thể Khoẳn vòng tay xiết chặt lấy thân hình mềm oặt của Hạnh. Cô ngã ra Khoẳn đổ ập xuống người Hạnh. “Đừng! Đừng anh!”. Cổ họng Hạnh kêu lên những tiếng rên dài ú ớ. Khoẳn dồn tới dồn tới mái tóc Hạnh tràn trên mặt anh. Cơ thể cô rung lên nhè nhẹ xiết chặt lấy Khoẳn. Cả người Khoẳn căng lên thật cao rướn vào độ sâu tuyệt đối. Tóc Hạnh quệt qua quệt lại trên mặt anh càng lúc càng nhanh hơi thở càng gấp rút hơn dữ dội hơn. Cả hai người cùng chấn động mạnh run rẩy thở gấp gáp dồn dập. Khoẳn như người ngồi trên lưng ngựa điên cuồng liều lĩnh phi vào đêm đen rùng rùng nhịp phi càng lúc càng nhanh càng thúc bách tràn lên từng đợt từng đợt. Hạnh đưa cả thân hình ra chống đỡ. Họ ôm lấy nhau lăn lộn nghiêng ngả uốn cong người lại rồi run lên bần bật. Cả hai trôi đi bồng bềnh dồn thúc. Sau đó họ cùng lịm đi. Chỉ có ánh trăng suông và tiếng kêu rỉ rả của lũ côn trùng chứng kiến được cảnh đó của họ.

       Không ngờ cái đêm kỳ diệu đó lại có tác dụng đối với cả hai người. Khoẳn thuần tính càng chăm chỉ hơn trước. Khuôn mặt Hạnh cũng rờ rỡ ra từ màu xám chuyển dần sang màu nâu có chỗ đã thấy hồng hào trở lại. Riêng khoản nhăn nheo thì không còn nữa. Như có phép màu. Đúng thế. Đến Khoẳn cũng ngạc nhiên ngỡ ngàng. Anh bắt Hạnh soi gương cái việc mà không bao giờ cô nghĩ tới. Hạnh vui lên như trẻ con. Cô đã không còn che mặt như người đạo Hồi nữa. Người nhà Hạnh rồi dân làng bên ai cũng bảo cái lão thầy bói đó giỏi và “cái Hạnh thế mà kiên trì”. Nghe thấy thế Hạnh chỉ mủm mỉm cười một mình.

         Mấy tháng sau gặp Khoẳn Hạnh thì thầm: “Chúng mình sắp có con!”.  Khoẳn trố mặt ngạc nhiên rồi gần như reo lên. Anh bế Hạnh xoay mấy vòng liền trong nhà đòn. Con chó tròn xoe mắt nhìn theo vòng xoáy của Khoẳn. Nó sực lên sủa gâu gâu rồi vẫy đuôi rối rít rít ăng ẳng. Cả hai cười hết cỡ mặc dù lúc đó đang là nửa đêm. “Chúng mình sẽ cưới nhau. Nhất định thế Hạnh nhé!”. Khoẳn đề nghị. Hạnh nhìn sâu vào mắt anh lặng lẽ gật đầu.

         Thanh minh năm đó hai người mua rất nhiều hương hoa. Họ đến tất cả các ngôi mộ cắm hoa và thắp hương khấn vái. Hình như tất cả những người âm đều chúc mừng họ. Hoa thơm lắm. Hương cháy đượm lắm. Nghĩa địa làng Hạ ngạt ngào hương bay bồng bềnh khói tỏa. Bóng hai người trôi đi trong huyền ảo.

 

Nguyên Hùng

Lão Chõe

Thú thực là phần I mình chỉ đọc lướt và chưa kịp hiểu lão Chõe nói về cái gì nhưng tới đoạn cuối phần II thì khác cái anh chàng Khoẳn đã làm cho mình phải dừng lại để xem hắn ta... phi ngựa. Vậy là sau khi đọc xong phần II lại phải quay lại đọc lại lần I cho nó có đầu đuôi của chú ngựa.
Không ngờ tình yêu lại có phép nhiệm màu như thế lão Chõe ạ.

Cái Kiến

Đọc Phần 2 của tryện ngắn này có nhiều tình tiết để "Câu Khách". Kết cục câu chuyện Khoằm và Hạnh đã có một tương lai tươi sáng và trở thành ông bà chủ CÔNG VIÊN VĨNH HẰNG không còn bóng dáng những tên nghiện ở đó.
Chúc cho Lão chăn bò ở cái thôn Cổ Cò cũng sẽ gặp được một con Ma để mùa hè này không còn phải nghe “ CUỐC KÊU RẠC CẢ HOÀNG HÔN”!
Hi Hi!

Bùi Quý Thực

Tôi mới lập blog mời anh sang nhà chỉ giáo fiusp nhé!

xuân thu

Cảm ơn bông hoa tươi thắm đầu tuần của nhà thơ HK.

Hoài Khánh

Chúc anh đầu tuần thật vui!

xuân thu

Cảm ơn anh TB và VKQ đặc biệt anh VKQ có cảm nhận thật sâu sắc tinh tế. Chõe bò em thậm chí chưa dám nghĩ đến những điều anh đưa ra đâu. Chõe em chỉ thương cho những người khốn cùng họ thương yêu nhau như thế đó. Thế mà chúng ta có đủ nọ đủ kia vưỡn hơi bị vô cảm trước họ phải không anh? Anh VQK thật tinh tế. Cảm ơn anh nhiều.

Vũ Quốc Khánh

Đúng là thế thật tớ cũng lờ mờ đoán được thâm ý của lão "Mục đồng" Chõe chuyên lùa đàn bò của lão đi kiếm ăn ở mọi nơi để bới ra chuyện.
Cái bãi tha ma làng lão - nơi chỉ có bọn du thử du thực nghiện hút tụ tập làm người chết cũng không yên - nay đúng có ma thật.
Mọi sự cải huấn giáo dục đủ mọi lý thuyết chủ nghĩa không dậy được chúng không làm chúng sợ. Ấy thế mà con ma Hạnh không học vấn bằng cấp không địa vị chính trị không nhan sắc không gì cả đã làm được cái điều mọi thứ kia không làm được là bắt bọn đó phải sợ. Kinh không.
Nhưng cái kinh khủng không kém là con người ấy còn thu phục được kẻ ở đời không biết sợ là gì.
Vậy sức mạnh của con người Hạnh là gì?
Thưa không có gì cả ngoài cái rất vô hình là lòng tin tin vào cái cũng không có gì đáng tin.
Tôi cũng không biết gọi là gì. Tín ngưỡng không. Mê tín chắc cũng không.
À hay là tình yêu tình yêu của 2 kẻ khốn cùng. Khốn cùng vì chẳng có gì khốn cùng hơn về tinh thần nữa.
Lão Chõe chăn bò dựng nên tình yêu cho họ.
Tôi đoán rằng ngoài nghề chăn bò lão ta còn có bằng tốt nghiệp loại ưu nghề mai mối ở hình như nước ngoài thì phải mà đó là bằng chính quy chứ không phải chuyên tu tại chức đâu càng không phải là bằng dởm mua mấy triệu đồng một bằng như kiểu mấy quan chức vớ vẩn nhé.
Chính cái tình yêu lão Chõe cho họ mà cái bãi tha ma làng lão hết bẩn thỉu cả về vật chất lẫn tinh thần.
Này nhé cây cối hoa mầu tốt tươi hẳn lên mồ mả sạch sẽ hơn trâu bò không đến phá. Người chết được an ủi phần nào.
Nọ nữa bọn nghiện không đến lảng vảng bọn trộm cắp bớt hoành hành. Người sống bớt phải lo lắng.
Hay thế chứ lỵ.
Còn tất nhiên Hạnh và Khoẳn thì tươi tỉnh xinh đẹp ra hạnh phúc lên và một mầm sống phát triển.
Ngẫm ra ở đời này lý luận nên in ít thôi hãy làm đi vì người khác.
Mọi thứ rồi sẽ được đáp đền khi mình có tâm.
Lão Chõe thế mà thâm thật.
Mình cũng phải chúc mừng lão mới được.

trongbao

Truyện thật hay nhất là cái đoạn Khoẳn phi ngựa trong nghĩa trang! Nhưng kết của câu chuyện thật tuyệt!