ĐỖ XUÂN THU

Vớt lại câu thơ xuân nhóm lửa
Cháy bùng lên tàn hạ rồi thu

MƯA MÙA HẠ

xuanthu | 23 May, 2012 00:40

        "Nắng mưa là việc của trời". Đã đành là thế. Thế nhưng có những cơn mưa lại đi vào kỷ niệm, ẩn sâu trong tiềm thức của mỗi con người. Mưa nên bầu nên bạn. Mưa thành vợ thành chồng. Chỉ cần cùng nhau trú một cơn mưa, có khi chỉ là một cơn mưa bóng mây, ấy thế mà từ sự tình cờ ấy hai kẻ chẳng hề quen biết nhau lại về ở chung một nhà, hoặc cứ quyến luyến nhớ nhung nhau suốt đời. Những cơn mưa như thế phải chăng là sự sắp đặt của ông trời, của số phận. Còn tôi, tôi lại da diết nhớ những cơn mưa mùa hạ thuở thiếu thời.

           Không kể những trận mưa rào đầu mùa, lúc này thời tiết vẫn còn lạnh nên những trận mưa ấy không ấn tượng với bọn trẻ con chúng tôi lắm, cho dù cả nửa năm trời không mưa. Những trận mưa rào đầu hạ như thế thường kèm theo mưa đá, lốc xoáy. Chẳng ai dại gì mà chạy ra ngoài khi trời đang mưa. Rét. Lạnh. Có khi chết cóng ấy chứ. Hình như những cơn gió mùa đông bắc cuối cùng vẫn còn nán lại để tác oai, tác quái đem cái giá lạnh cho con người. Thì thế mới gọi là rét nàng Bân.

 (Xem tiếp)

TÍM THẾ BẰNG LĂNG ƠI!

xuanthu | 22 May, 2012 06:55

                                   alt

 

                                              Vung bút thế nào mà mực tím vương cây
                                    Trang lưu bút hoá khoảng trời tím biếc
                                    Cô bé ơi thôi đừng nuối tiếc
                                    Tuổi học trò xin gửi cánh bằng lăng
                                    

                                    Tất cả rồi sẽ hoá xa xăm
                                    Thơ ngây ơi cho dại khờ ở lại
                                    Phút yêu đầu còn trinh nguyên mãi mãi
                                    Áo trắng sân trường mực tím nhuộm màu hoa

                                    Chẳng phượng hồng rực lửa như người ta
                                    Em e ấp tựa bằng lăng hoa tím
                                    Để bây giờ về trong hoài niệm
                                    Giấc mơ nào anh cũng tím rưng rưng

                                    Ôi cái màu tím biếc thuỷ chung!
                                    Sao lạc nhau giữa cuộc đời dâu bể?
                                    Day dứt thế nên bằng lăng tím thế
                                    Tím mùa hè, tím cả nỗi chờ mong...

                                    Dại khờ xưa giờ những long đong
                                    Thơ ngây ấy nay phương trời biền biệt
                                    Chỉ bằng lăng vẫn nồng nàn da diết
                                    Hẹn hè về tím biếc khôn nguôi...

                        * Ảnh Hà Công Trường            

ĐÂU RỒI CHÕNG TRE?!

xuanthu | 21 May, 2012 06:16

altĐêm mùa hạ. Trời oi bức ngột ngạt rất khó chịu. Không một tí gió. Ngoài vườn cây cối im phăng phắc. Mất điện. Quạt lớn, quạt bé ngay đơ bất động. Ngoài đường xe cộ chạy rầm rầm, bụi cuốn mù mịt. Nóng vậy mà nhà nào nhà nấy đều đóng cửa im ỉm. Chẳng biết mặt tiền mặt phố lợi ích thế nào chứ cái xóm tôi dở quê, dở phố này đang thi nhau xây dựng thì ngán quá. Bụi. Ồn ào. Nhộn nhạo. Trăm cái phiền phức kéo theo. Lúc này đây, đã nóng lại càng nóng hơn. Đã thế, lũ ve sầu như đúng hẹn, đến giờ lại cùng đồng loạt kêu lên ra rả. Bức bối. Khó chịu. Đau đầu. Nhức óc. Tôi lao ra vườn cây cảnh phía sau nhà. Nằm trên chiếc võng đung đưa tạo gió mà chẳng mát thêm tí nào. Bầu trời chi chít sao. "Một ông sao sáng, hai ông sao sáng, ba ông sáng sao...". Bỗng dưng tôi lẩm nhẩm đếm sao một cách vô thức và nhớ chiếc chõng tre quá chừng.

        Ngày xưa, cũng những đêm đầu hạ như thế này, bố tôi thường kê cái chõng ngoài sân. Ấm nước vối, mấy chiếc quạt nan thêm chiếc điếu cày để cạnh. Bố con tôi cùng nằm khểnh đếm sao trời. Phe phảy chiếc quạt nan, bố tôi chỉ cho tôi nhận biết những ngôi sao trên trời. Kia là chòm sao Thần Nông. Cái dáng khòng khòng đội nón đó là lúc ông đang vào vụ cày bừa. Dải sao li ti vắt ngang trời kia là sông Ngân Hà. Kia nữa là chòm sao con Vịt đang bơi có hai con mắt rất sáng. Nọ là chòm sao Tua rua. "Tua rua đi rắc mạ mùa". Bố tôi dẫn mấy câu ca dao về sao, về nghề nông đến bây giờ tôi vẫn thuộc nằm lòng. Còn kia là chòm sao Tiểu hùng tinh và Đại hùng tinh. Hai chòm sao này cho ta nhận biết sao Bắc đẩu. Đêm tối đi rừng, đi biển người ta thường nhìn sao Bắc đẩu để nhận tìm phương hướng.
        Rồi bố tôi còn kể đủ thứ chuyện. Chuyện đồng áng, chuyện ruộng vườn nhưng tôi thích nhất là những câu chuyện cổ tích. Thường thì khuya bố tôi mới bắt đầu "ngày xửa ngày xưa...". Đang líu ríu hóng hớt nói leo về sao, ấy thế mà khi bố tôi bắt đầu câu nói đó là mấy anh em tôi nằm im thin thít. Đón làn gió mát từ chiếc quạt nan của bố, lắng nghe câu chuyện kể, tôi lạc vào miền cổ tích. Rồi cứ thế tôi gặp cô Tấm, Thạch Sanh, gặp chú Cuội, chị Hằng và ngủ thiếp đi lúc nào không biết. (Xem tiếp)

HOA TÍM BẰNG LĂNG

xuanthu | 19 May, 2012 10:40

altCó hai loài hoa đua sắc báo hiệu mùa hè đến, đó là hoa phượng vĩ và hoa bằng lăng. Hoa phượng vĩ màu đỏ còn hoa bằng lăng thì màu tím. Thế nhưng hoa phượng lại được người ta nhắc đến nhiều hơn, đi vào thơ ca, nhạc hoạ nhiều hơn. Còn hoa bằng lăng lại khiêm nhường nép mình trong kỷ niệm, trong ký ức của một số người để rồi trong thơ ca, nhạc hoạ nó cũng đằm sâu trong mỗi tác phẩm, da diết lắng đọng trong nỗi nhớ rưng rưng màu tím biếc. Không cháy đỏ rực lửa như hoa phượng hay đài các kiêu sa như các loài hoa khác, hoa bằng lăng ngây thơ ngơ ngác giữa trời chiều.

Trong các loài hoa có màu tím mà tôi biết, có lẽ bằng lăng là loài hoa tím to nhất, rực rỡ nhất. Violet mảnh mai yếu ớt, hoa xoan nhỏ lấm tấm li ti, hoa chanh lốm đốm như những hạt đỗ, còn bằng lăng, nó to cả về cây, cành, to cả về lá và hoa. Hoa bằng lăng có 6 cánh, mỗi cánh dài từ 2 đến 3cm, chúng mọc thành chùm. Mỗi chùm dài 30 đến 40cm, thậm chí dài tới 50, 60cm. Vì thế người ta thường gọi là cành hoa bằng lăng chứ ít người gọi là bông hoa hoặc nhành hoa. Cây bằng lăng cao to, có cây cây cao tới hai chục mét, tán rộng hàng chục mét dâng cả một vầng hoa tím ngát lưng trời. Thì đấy, bạn cứ thử ngắm nhìn những cây bằng lăng từ xa mà xem, tán cây của nó như một chiếc váy hoa khổng lồ. Hình như loài cây này đợi mãi mùa hè về để khoe chiếc váy mới. Sặc sỡ lắm, cũng đài các, kiêu sa lắm đấy chứ.  (Xem tiếp)

CHÀO NGÀY MỚI

xuanthu | 17 May, 2012 09:00

alt

Sớm tinh mơ tia nắng hồng gõ cửa

Dàn đồng ca ào ạt tiếng ve ngân

Điện thoại rung khúc nhạc chờ ríu rít

Nồng nàn ơi sao còn cứ bâng khuâng?

 

Bật tung cửa tiếng ve tràn ập tới

Điện thoại xinh đang khiêu vũ trên giường

Chộp lấy nó, a lô chào ngày mới!

Phía đầu kia líu ríu yêu thương

 

Giời ạ! Sao phượng hồng đẹp thế!

Cả sớm mai rực ánh bình minh

Đầu dây kia em đang cười đấy nhé...

Chim véo von cùng "Good morning!"

 

GÓC CHIỀU THIẾU PHỤ

xuanthu | 14 May, 2012 20:04

alt

Nasa

Blue star

Từ tít mù xa

Hương vị cà phê phả ra ngào ngạt

Đâu chỉ là chủ nhật...

Vẫn cứ nhộn nhịp người

Nhạc du dương và những tiếng nói cười

Mùi cà phê dẫn dụ

Khuất trong góc quán một thiếu phụ

Trầm tư

Ly cafe tư lự

Tràn lên laptop những nỗi mong nhớ

Bàn phím reo lách cách

Con chữ ríu nhau theo sóng lên trời

Thiếu phụ mỉm cười

Trên màn hình người đàn ông xuất hiện

Trìu mến

Nồng nàn hương vị cà phê

"Một cõi đi về"

Thực thực hư hư, mờ mờ ảo ảo

 

Nasa

Blue star

Bao ngày vẫn thế

Vẫn một mình thiếu phụ

Chỗ cũ

Tìm mãi màu hoàng hôn…


HOÀNH HÔN XANH (tiểu thuyết - chương 11)

xuanthu | 14 May, 2012 14:38

altMấy ngày nay, ông Dẫn đau đầu trước sự việc Dụ, em trai ông bị công an huyện bắt về tội buôn bán hàng giả, hàng lậu. Hàng trăm chai rượu, hàng ngàn gói mì chính, mấy kiện thuốc lá... toàn là đồ giả. Toàn những thứ à Dụ chuẩn bị đầu tư cho Tết. Suýt nữa thì dân xã Tân Phong được dùng những của rởm này. Tệ hại hơn lại có cả chục cân thuốc nổ ở trong phòng làm việc của Dụ. Dụ khai nhận số thuốc nổ đó là của một chủ cơ sở sản xuất pháo họ gửi. Bất biết của ai, cứ ở trong phòng anh thì anh phải chịu trách nhiệm. Đó là lẽ đương nhiên. Thanh minh gì mời anh ra toà mà thanh minh. Toàn bộ số hàng đó đều bị tịch thu chuyển về công an huyện chờ giải quyết. Kiểm tra sổ sách, họ còn phát hiện ra Dụ còn mấy hợp đồng mua hàng nữa rất nhập nhằng. Tiền, hàng để ngoài sổ sách quá nhiều. Phán đứng ngoài cuộc, vuỗi tay. Hỏi đến nhân viên nào thì nhân viên đó đều bảo rằng đó là “hàng của chủ nhiệm khai thác”. Trăm tội đổ lên đầu Dụ. Anh bị công an huyện bắt tạm giam để điều tra.

          Đúng như dự đoán của ông Dẫn, đi đêm lắm sẽ có ngày gặp ma. Điều mà ông không ngờ tới rằng sao thằng em của ông, làm cán bộ xã bảy tám năm trời rồi mà lại đâm đầu vào con đường ấy cơ chứ. Đã bao lần ông khuyên nhủ, nói gần nói xa, thậm chí anh em ông còn to tiếng với nhau về cung cách làm ăn của Dụ thế mà Dụ vẫn bất chấp. Đã bảo dư luận dị nghị Dụ biến cửa hàng xã thành quầy hàng tư nhân của mình mà nó đâu có nghe. Bây giờ thì trắng mắt ra chứ? Loá mắt vì đồng tiền, sa ngã vì gái để hậu quả nó nhãn tiền ra đấy. Ông còn mặt mũi nào mà ăn nói với dân làng nữa. Đến hay mồm hay miệng, ruột để ngoài da như vợ ông mà bà ấy cũng lầm lầm lì lì cả ngày chẳng mở miệng lấy một câu. Nhục! Nhục quá! Đau quá! Nó làm mất thanh danh của dòng họ này rồi.

 (Xem tiếp)

ÁO DÀI

xuanthu | 13 May, 2012 19:40

alt

Bao thác ghềnh đời vẫn cứ êm trôi

Lốc xoáy, lũ bùn có gì đáng sợ?

Vượt trùng dương đạp lên đầu sóng gió

Áo dài em làm chết đuối anh rồi!

"NHỚ CANH RAU MUỐNG, NHỚ CÀ DẦM TƯƠNG"

xuanthu | 12 May, 2012 10:04

         altCứ mỗi lần đi công tác xa, hơn lúc nào hết trong tôi lại văng vẳng câu ca dao: "Anh đi anh nhớ quê nhà/ Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương/ Nhớ ai dãi gió dầm sương/ Nhớ ai tát nước bên đường hôm mai". Giữa đủ đầy của của mọi thứ, cả về vật chất lẫn tinh thần của chuyến công tác, của nơi tôi đến, nhưng sao tôi lại "nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương" đến thế, đặc biệt là những ngày hè nắng oi xa nhà, xa quê. Giữa bữa ăn với bao món lạ, những đặc sản vùng miền, nào dê núi đá, cá sông Hồng, nào nem giò, chả lụa, nào gà tần, chim quay... rồi cả những món mà tôi thậm chí còn chưa biết gọi tên là gì, chưa biết cách ăn như thế nào, ấy vậy mà thèm lắm bát canh rau muống, miếng cà dầm tương quê nhà. 

         Ngày xưa, lại ngày xưa - biết làm thế nào được khi tôi thường nặng lòng với hoài niệm, sống với quá khứ, khi mà cuộc sống ngày đó còn biết bao thiếu thốn, khó khăn thì "cơm trắng cá kho" không chỉ là mơ ước của riêng tôi mà còn là của bao người. Thế nên, trong bữa ăn thường ngày của mọi gia đình, nhất là trong những ngày hè nắng oi thì bát canh rau muống, miếng cà dầm tương là không thể thiếu được. 

 (Xem tiếp)

NGÀY NÀY (10-5-1965) BÁC HỒ BẮT ĐẦU VIẾT DI CHÚC

xuanthu | 10 May, 2012 16:19

alt       

        Tháng hai vừa rồi, tôi có dịp trở lại Hải Dương. Được các anh, các chị Hội Văn học nghệ thuật Hải Dương đưa đi thăm đền thờ Nguyễn Trãi ở Côn Sơn. Đây là lần thứ hai tôi được tới nơi này. Lần trước cách nay cũng dễ đến 7, 8 năm gì đó. Không ngờ lần này trở lại, khu di tích đền thờ Nguyễn Trãi đã được cải tạo, nâng cấp, xây dựng hoành tráng, bề thế và trang nghiêm đến thế. Tôi bị choáng ngợp trước các công trình và phong cảnh nơi đây.

          Trong làn gió xuân ấm áp, tôi lặng đứng trước cây đại cổ thụ mà ngày 15 tháng 2 năm 1965 Bác Hồ đã về đây, về với Nguyễn Trãi để sau đó Bác chính thức viết bản Di chúc lịch sử căn dặn những điều tâm huyết cho muôn đời con cháu mai sau. Nhìn cây, nhớ chuyện, nhớ người, tôi thực sự xúc động. Câu chuyện mà đồng chí Vũ Kỳ viết trong cuốn “Bác Hồ viết Di chúc” cứ ám ảnh tôi mãi. Chẳng phải vô tình mà hai nhà chính trị, quân sự kiệt xuất, hai nhà thơ lớn, hai nhân cách lớn sống cách nhau 5 thế kỷ, cùng có lòng tin tuyệt đối vào sức mạnh của nhân dân, tha thiết lo hạnh phúc cho dân lại có sự gặp nhau y như cuộc hẹn sẵn của lịch sử.

 (Xem tiếp)

1 2 3 ... 57 58 59  Sau»
 
Accessible and Valid XHTML 1.0 Strict and CSS
Powered by vnWeblogs.